Một cánh tay và một chiếc đùi lần lượt được Triệu Lý tiên nhân đặt vào hai lăng mộ khác nhau, Vệ Uyên hoàn toàn không nhìn ra hai tòa lăng mộ này có điểm gì khác biệt, hẳn là bí mật không muốn để người khác biết của Triệu Lý tiên nhân.
Sau khi di thoái được đặt vào lăng mộ, không bao lâu sau, Vệ Uyên liền cảm nhận được địa khí bắt đầu dâng lên, địa mạch sâu dưới lòng đất bắt đầu từ từ lớn mạnh, không ngừng gia tăng vận thế phong thủy cho Triệu Lý.
Triệu Lý tiên nhân dẫn Vệ Uyên đến đỉnh của một ngọn núi phụ, nơi đây có một tòa đình, vừa hay có thể nhìn xuống vạn gia đăng hỏa của vương đô Triệu Quốc. Lúc này màn đêm vừa buông, đèn hoa mới thắp, từng đốm lửa lần lượt lan ra, hiện lên những vầng ấm áp giữa trời tuyết.
Triệu Lý tiên nhân ngồi xuống trong đình, thong thả nói: “Triệu Lý đạo đồ của chúng ta cần dùng nhân vận để phụ trợ, vì vậy từ trước đến nay trong Cửu Quốc, chúng ta luôn nổi danh là yêu dân và quốc gia giàu mạnh. Các đời Triệu Vương đều tự cho mình là minh quân, nỗ lực cho dân nghỉ ngơi, chấn chỉnh quan lại, mở mang bờ cõi.




